Chân như

By Trần Thứ


                                       Tặng La Trung & Bs Đỗ Hồng Ngọc

Như là cánh chim trời
Thôi vận vào mặt đất
Ngày sang vầy tiếng hát
Khúc thiên nhiên ngọt ngào

Như là áng mây trôi
Thênh thang đời dong ruổi
Nơi bình yên nhắn gởi
Cõi vô thường nhân gian

Như là đóa hoa rừng
Thơm hương ngàn bất tận
Không si mê sân hận
Nở dịu dàng thanh tân

Yêu đám mây tình nhân
Thương bầy chim bè bạn
Nhớ hoa rừng vạn dặm
Ta nên người tự do!

              Thiên nhất Phương

More...

Mẹ

By Trần Thứ




Quảy gánh hàng rong mòn góc phố
Tháng ngày dầu dãi nắng mưa
Năm ba đồng lãi sờn coi rổ
Một đời cơm áo mẹ đong đưa

Neo đời bên dốc con chợt hiểu
Máu thịt đời con mẹ phải vay...
Ơn phước mẹ ban con còn níu
Nguồn cội xanh rêu giữa vực ngày

Cánh Hạc qua ngày thơm nẻo vắng
Rơi giọt châu đêm nặng kiếp người
Dấu chân nhẹ dẫm vào đêm trắng
Cát bụi về bên mẹ mỉm cười...

                                            LT

More...

Tiếng guốc người xưa

By Trần Thứ




Đầu mái trăng vàng chuếnh choáng say
Không gian hương nhớ cũng giăng đầy
Phố xưa in đậm màu quang gánh
Sương sớm phủ mờ suối tóc mây
Nhớ thuở sân trường hoa phượng nở
Thương thời áo trắng tóc ai bay!
Ngẩn ngơ đứng ngắm trăng đầu phố
Nghe tiếng guốc ai vọng tháng ngày...

                                              LT

More...

Mở

By Trần Thứ



Mở cửa
bụi ngẩn ngơ đầu nghạch
giả ngây theo gió bám đầy
kệ sách người xưa lem lấm
mối mọt hí hửng...
âm thầm gặm nhấm từng trang!

Mở sách cha ông
lời dạy rách bươn...
hồn chữ giật mình lánh nạn trùng vây!
mạch văn chương chảy nhói lòng hậu duệ
níu bờ nhân nghĩa
ghìm chưn...

Mở khuya
bóng ngày lồ lộ
tôi dắt tôi về ngõ nắng
nghe giọng quê ấm nghĩa sinh thành
sáo lòng vang ngõ chợ...
nguyện lành thoát khỏi cơn mê!

                                          LT

More...

Dấu chấm than (!)

By Trần Thứ



Niềm vui nào tôi có
Nỗi đau nào em mang
Khoảng trời nào tôi sống
Bóng đen nào quanh em

Tôi vô tình đùa giởn
Em giữa đời lang thang
Đời âm thầm mãi đếm
Tuổi thơ trôi bên lề...

Cơn giông nào ập đến
Tôi ấp ôm gối mền
Em bên ngoài cửa khép
Cuộn mình giữa bóng đêm

Đời ăn mày một kiếp
Em có ông có bà
Cũng là người đấy chứ
Vậy mà...thật xót xa!

Khi nghe tin em chết
Sau cái đêm tôi nhìn
Nghe đâu trong cơn sốt
Em thét lên mấy lần!     

Em không còn sống nữa
Nhận được tin ngỡ ngàng...
Tim tôi chừ trọn kiếp
Mang hoài dấu chấm than!

                                    LT

More...

Buông

By Trần Thứ



Con chữ nằm nghiêng
Đồng tiền nằm ngửa
Cuộc đời hai đứa
Bồng bềnh biển đau

Chúng nó về đâu
Hành trang huyễn giả
Vai mang tự ngã
Vênh váo qua cầu

Đong đua ngõ đời
Mơ màng ánh đạo
Mắt trần lơ láo
Bạc màu nhân tâm

Đi giữa phù vân
Tiền đau lặng lẽ
Chữ cầu áo mão
Quỵ dưới thềm son

May có cầu tâm
Bắc qua ngõ tịnh
Chữ tiền chợt tĩnh
Buông rời lợi danh

                        LT

More...

Cảm về mai

By Trần Thứ



Mai là loài cây quý
Trọn đời chỉ tỏa nguyên sinh
Tội tình chi bẻ nhánh chia cành
Lai từng ý mọn...

Muốn dựng bờ tri kỷ
Sao chẳng chọn "mai người"
Đến mùa... "huynh đệ chi giao"
Mà nghe đôi bờ thức chảy
Dẫu mai kia lòng nhân khánh tận
Cũng vui cùng tháng năm
Như cội mai già
Rét căm vẫn nở...


                    LT

More...

Hương dĩ vãng

By Trần Thứ



Rồi có lúc em lần trong dĩ vãng
Tìm hương xưa ngơ ngẩn dạo bên chiều
Bỗng thấy lòng dâng lên niềm mong đợi
Xót xa buồn khi tình cũ xanh rêu!

Là lúc ta lưu lạc cuối chân trời
Mang nỗi nhớ đọa đày thân lữ thứ
Thuốc vàng tay rượu cạn bầu tư lự
Ghì cô đơn cay đắng gọi tên người

Ảo ảnh về mà ngỡ phút chung đôi
Màu mắt ai vẫn xanh mộng ban đầu
Tóc thề bay xôn xao bờ kỷ niệm
Hương dậy thì ngào ngạt cửa chiêm bao!

Lật từng trang nhật ký đã hoen màu
Lời tự bạch vẫn còn lên hương nhớ
Em đâu biết mộng lòng xưa tan vỡ
Mảnh tình đầu ghim mãi giữa tim đau!

Chừ một đời ký ức gọi tìm nhau
Bóng gian truân chen lấn bước qua đầu
Thân lãng tử ghi danh mùa cơm áo
Phút tao phùng thất lạc chốn biển dâu

Xin em đừng mặc cả với tàn phai
Kẻo mắt xanh sẽ vướng nỗi u hoài
Mặc cho ta với niềm riêng lận đận...
Ray rức làm gì xót cả tương lai!

                                           
LT
(Bài cũ)

More...

Hội An mưa nhớ một người

By Trần Thứ

Cách đây khoảng 20 phút Lãm Thắng đến đọc bài TRẢ trên trang Blog của La Trung và họa lại bài  HỘI AN MƯA NHỚ MỘT NGƯỜI. La Trung thấy bài họa thật nhuyễn và hay nên đem lên trang bạn bè để kỷ niệm! Mời các bạn đọc cùng cảm với Lãm Thắng và La Trung!
Trả

Lội thầm qua cuộc chơi
Thấy bao màu sắc dục
"Nhân Tình"đang rạn nứt
Đong đưa dưới mắt người

Tiếng rao ngoài góc phố
Vọng thấu buồng tâm linh
Lối mòn bàn chân nhỏ
Đa mang bước một mình

Gió thở dài buông nhẹ
Tiếng côn trùng qua tai
Mái rêu choàng bóng cổ
Ngã nghiêng bên hí đài

Áng mây vừa trở dạ
Trút xuống đời cơn mưa
Vay bao mùa nắng hạn
Trả về nguồn biển xưa

Nên căn từ lúc mượn
Buông bỏ lại trở về
Nhìn ngôi nhà trống rỗng
Giật mình tỉnh cơn mê.

                   La Trung


 

Hội An mưa nhớ một người
(họa thơ La Trung)

Tình không là trò chơi
Em! ừ! Em có biết
Môi hôn nào thắm thiết
Yêu nghìn năm loài người

Tình về trong thương nhớ
Ngân lên chùm phong linh
Ta cầm dăm tiếng thở
Hun nóng trái tim mình

Đâu tiếng hôn ngày cũ
Đã thoảng về trong tai
Đâu bước chân lữ thứ
Bỏ quên bao lầu đài?

Ta nghe chiều phố cổ
Thắc thỏm từng sợi mưa
Vết rêu bầm mấy độ
Loang bức tường môi xưa

Ư em! Tình từ tạ
Một lần thôi quay về
Hội An mình ta nhớ
Trong mưa chiều si mê...

                Lãm Thắng

More...

Trả

By Trần Thứ



Lội thầm qua cuộc chơi
Sững bên màu sắc dục
Nhân Tình đang rạn nứt
Đong đưa dưới mắt người

Tiếng rao ngoài góc phố
Vọng thấu buồng tâm linh
Lối mòn bàn chân nhỏ
Đa mang bước một mình

Gió thở dài buông nhẹ
Tiếng côn trùng qua tai
Mái rêu choàng bóng cổ
Ngẩn ngơ dưới hí đài

Áng mây vừa trở dạ
Trút xuống đời cơn đau
Vay bao mùa nắng hạn
Trả về nguồn biển xưa

Nên căn từ lúc mượn
Buông bỏ lại trở về
Nhìn ngôi nhà trống rỗng
Giật mình tỉnh cơn mê.

                              
LT

More...