Ngôi yêu

By Trần Thứ



Cơn Hồng thủy ngàn xưa...
tình lên dấu ấn
em có dám cùng tôi cắn vào trái cấm
thêu hoa một chữ Tình
dẫu nước mắt nạ dòng ngập ngõ trần ai
cũng thương người không duyên cớ
lặm tình...
đâu chỉ A Đam!

Bò ăn cỏ
sinh ngu...
thơm dòng sữa
nhân loại cần chi mà dốc lòng thua được
dẫm nát đời nhau!
nụ cười robot không hơi
nhãn mác lạnh lòng trở mặt
đâu hay còn một chút nầy...

Quẻ bói nở trên tay
Buông lời dứt dạt
Thiện căn vẫn còn linh hiển
Nhát cuốc ngàn năm vọng giữa tim người
Cây lúa biết xanh!

Cố thiêng...cũng một tấm lòng 

mượn lời A Đam dỗ dành cơn cớ
khóc Kiều
chưa tròn hẹn...
tôi khắc tình lên trái cấm
dọn mình
chiêm bái ngôi yêu.

                                  
                                       LT

More...

Tâm sự với cá

By Trần Thứ


         

          Cứ mỗi bận nhìn lên hồ cá
          Thấy loài ngư chẳng khác chi người
          Cũng vô tình hờ hững vậy thôi
          Thương cá nhỏ một mình bơi lội
  
          Em nghĩ gì mà luôn tư lự
          Mà đăm chiêu lặng lẽ bên hồ
          Hay đang tìm nhịp thở ca dao
          Còn lẩn quẩn trong vòng cương toả ?
          
          Ta ngỡ ngàng thương từng con chữ
          Năm hai nghìn cái nghĩa lạnh căm
          May trên đời còn được có em
          Cùng tâm sự bên hồ mỗi sáng

          Nhạc khơi nguồn thơ về kết bạn
          Lời vô thanh ta uống say mèm
          Chợt nhìn qua làn nước dịu êm
          Môi ai thắm bên thềm thế kỷ

          Cho dẫu đời trăm năm hờ hững
          Hồn thơ ta vẫn ấm hương tình
          Cho dẫu hồ nước em lạnh cóng
          Ta vẫn ngồi ươm nắng quanh em!

                                                     LT

(Bài cũ)

More...

Màu nhớ

By Trần Thứ


                  

                   Em về thăm kỷ niệm
                   Chân ngơ ngẩn đường quen
                   Dỗi hờn vương lên mắt
                   Sương thầm rơi trong đêm

                   Dư âm về góc phố
                   Vọng từng lời hát xưa
                   Vỗ về khi hờn dỗi
                   Người ơi nói sao vừa...

                   Đường khuya buông màu nhớ
                   Kỷ niệm về mong manh
                   Bạc đầu con sóng vỗ
                   Tình trôi vào biển xanh

                   Xưa ai chờ - hóa đá!
                   Em bây chừ - đang yêu!
                   Phương trời anh có biết
                   Thương cuộc tình rong rêu.

                                                    LT

More...

TRONG KHÔNG

By Trần Thứ



Vai mang túi rỗng đi tìm
Đong đưa cát bụi nổi chìm trong không
Nửa đời trồng quả ngóng trông
Bụi rơi từng lớp lạc vòng gian nan
Tay trần níu khoảng không gian
Ngón tươm rỉ máu giọt loang nẻo thiền
Chân không vướng phải muộn phiền
Ngã bờ cát bụi lạc miền đắng cay
Thôi thì nhận quả trắng tay
Ươm trong cội phúc đợi ngày thăng hoa.

                                                  LT
(Bài đăng tạp chí Giác ngộ đã lâu)

More...

Gọi nhớ gọi quên

By Trần Thứ



 

          Đi tìm lại giấc ca dao
          Mẹ ru từ thuở mới vào nằm nôi
          Nghiêng tai hứng ngọn gió trời
          Chợt nghe có tiếng à ơi lối nghèo!

          Ai vừa buông một tiếng kêu
          Thi nhân sững lặng giữa chiều đa đoan
          Giấu tâm sau một tiếng đàn
          Trăm năm còn vọng bên làng áo cơm.

          Ươm từng hạt giống thảo thơm
          Vào trong tâm thức phòng cơn mưa chiều
          Mở lòng cạn chén gieo neo
          Tình lên xưng tội bọt bèo rã tan

          Thôi đừng níu áo tuổi tên
          Để ta gọi nhớ gọi quên đi tìm
          Đêm sâu đứng vịn nỗi niềm
          Lắng nghe có tiếng con chim gọi bầy

          Qua bờ huyền thoại mắt cay!
          Thương thân cò lội hao gầy cánh xưa
          Còng lưng múa điệu gieo mùa
          Hát lời chung thủy ngọt chua đã từng

          Ai ơi cuối xuống thật gần
          Nhục vinh thì cũng có ngần ấy thôi
          Giá mà giọt lệ đừng rơi
          Có không gởi lại bên đồi phù du...

          Đêm từng đêm vọng gió thu
          Thoảng nghe có tiếng mẹ ru thuở nào
          Bồng bềnh trong giấc ca dao
          Gọi thương gọi nhớ xôn xao ngõ đời!

                                                           LT    

More...

By Trần Thứ

 

            Có dòng sông lặng lẽ
            
Mang phù sa xuống đồng
            
Mặc cho lòng nhân thế
            Trách - lũ tràn mênh mông

            Có cây cỏ biết xanh
            Che những ngày nắng hạn
            Sắc hương đành ngậm đắng
            Qua những mùa bão giông

             Có sự thật tê lòng
             Lang thang ngoài ngõ phố
             Tiếng đàn chưa tròn nợ
             Biến tấu nhịp hồi sinh
             
             Có khúc hát hiện hình
             Quẩn quanh mùa sám hối
             Xốn xang người lầm lỗi
             Mở lòng dâng quê hương       
 
             
             N
gọn gió cũng âm thầm
             Tìm về nơi thường trú 
             Bay qua miền rỗng rỗng
             Biết mình đã có không.

                                        LT

More...

Riêng Chung

By Trần Thứ




Mai xuôi về nẻo thị thành
Biết thuyền yêu có tròng trành ngỗn ngang
Mà nghe đêm lộng gió ngàn
Mà nghe "mắt ướt"thấm trang tình buồn

Mà nghe "Má đỏ môi hồng"
Lặm vào phố núi sinh lòng từ bi
Pleiku ơi biết nói gì!
Câu thơ cũ cũng đã vì tình xưa

Giấu lời trong cuộc nắng mưa
Ru tình lận đận giữa mùa nhớ quên
Ngõ về vấp bóng nhớ tên
Đón hương phố núi gởi niềm riêng chung

Biển Hồ lòng vẫn bao dung
Nghe đêm lá dỗ núi rừng tây nguyên
Mở lòng gói kỷ niệm riêng
Biết ngày trở lại còn duyên núi rừng...!

                                                LT


More...

Cõi Nhớ Một Mình 2

By Trần Thứ


                      
                       Còn nhớ một chiều nhìn nhau trên phố
                       Dáng nhỏ ai qua nở đóa môi cười
                       Nắng vỡ rơi đầy trên con đường cũ
                       Em có nghe tình vỗ nhịp trong tôi
           
                       Một thuở yêu Người dâu dễ lãng quên
                       Chiếc lá vàng rơi chạm vết thương tình
                       Hương nhớ bồng bềnh qua khung trời thẳm
                       Theo gió thu về ngơ ngẩn tìm em
      
                       Lòng vẫn còn nguyên một nhát gươm tình
                       Đau đáu bên đời niềm riêng thầm lặng
                       Giọt cà phê rơi chạm bờ dĩ vãng
                       Sóng nhớ dâng tràn vọng mãi buồng tim

                       Lặng lẽ quay về ngồi lại quán xưa
                       Nghe chú ve ngân điệp khúc giao mùa
                       Con gió vô tình thổi tung kỷ niệm
                       Lá ngẩn ngơ vàng đậu kín lối qua

                       Hoa khế trên sân tím tự bao giờ
                       Để lại bên đời một gả say mơ
                       Em mãi vô tình nên đâu có biết
                       Cõi nhớ một mình ai với trang thơ...

                                                                   LT


More...

Cõi Nhớ Một Mình 1

By Trần Thứ



       
        Bất chợt thôi mà sao nghe chơi vơi...
        Một thoáng nhìn nhau tưởng đủ trăm lời
        Vành nón che nghiêng xanh bờ mi thẳm
        Nhỏ đã vô tình làm khổ hồn tôi
      
        Có phải khi xưa Chức nữ luân hồi
        Lưu lạc cõi trần nên nhỏ đơn côi
        Bởi đám "tu mi" lắm lời dung tục
        Nhỏ đứng lặng buồn thương những lá rơi ?
    
        Tôi đã bao lần nói với chính tôi
        Rằng đã yêu ai yêu cả một đời
        Chợt thấy lá vàng chao nghiêng cánh mỏng
        Nghe sóng tình buồn vỗ nhịp xa khơi

        Nhỏ có bao giờ đọc lại tứ thơ
        Mà hiểu ngày xưa Nguyễn Bính ghen hờ...
        Để biết có người vẫn thương nhỏ lắm
        Ru giấc đêm về gặp nhỏ trong mơ!

                                                       LT             

More...

Thông reo

By Trần Thứ


                             
                             Tặng anh NPN


Nầy bạn hỡi mùa đông nào chẳng thế
Gió mang về giá rét thử đời cây
Thông vẫn reo bên vách đá tháng ngày
Và đứng thẳng trong mưa phùn gió giật

Thông hút nhựa từ trong lòng đất mẹ
Nắng mưa về chưng cất những chồi non
Lá đơm mình ấp ủ giọt sương thơm
Cho cát bụi trôi qua miền nắng ấm

Đâu chỉ phải mình ai thân lẻ bạn
Ngọn đời lay năm tháng há nao lòng
Trái tim hồng gõ nhịp để nhớ mong
Thì giá rét vẫn không hề lãng tránh

Là quân tử sá gì cơn khổ hạnh
Như loài thông muôn thuở sống ra hồn
Hạt giống khô cằn sẽ bật dậy mầm non
Đã ươm trong lòng đất mẹ Thu Bồn

Bởi yêu người nên chờ mãi bến xưa
Gói nhớ thương sợ thấm ngọn gió mùa
Nghêu ngao hát giữa hai bờ nhật nguyệt
Qua chợ đời lem luốc tuổi nắng mưa

Cây thông nào trên vách  đá cheo leo
Tiếng xót xa còn vọng mãi bên chiều
Tên "lính thú" ngày xưa đời nể trọng
Đã bao lần chịu đựng cảnh gieo neo

Khi biết ai "thức chảy giữa đôi bờ"
Gót phong trần gõ nhịp rộn đường mơ
Vào trăm năm tử sinh cười nửa miệng
Bước giữa đời chợt tỉnh phút say thơ !

                                              LT

More...