Thơ hay, có khả năng dẫn dắt con người ra khỏi mê lộ...

Lời chúc đầu năm

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in góp ý (10)   

           
                 
                    Thân chào tất cả các bạn!


Nhân dịp xuân NHÂM THÌN về trên quê hương Việt Nam, La Trung kính chúc tất cả các bạn cùng gia đình hưởng xuân NHÂM THÌN trọn vẹn!

Lời chúc đầu năm

Xuân tỏa hương lành thơm khắp nẻo
Nắng bừng ngũ sắc ấm trời quê
Đầu năm chấp bút gieo lời thiện
Chúc bạn cùng ta đẹp mọi bề.

                          La Trung

Vỡ lẽ

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in góp ý (14)   

          

”Thượng đế” lạc múi giờ
đập cửa nhà xưa
nửa đêm bật cười hố hố
dáng văn minh nghiêng ngã trên đường...
hơi rượu tanh nồng góc phố quê hương!

Mở nút dại khôn
sương đêm loang mờ mắt kính
người gọi người đâu đó
tưởng bạn đồng môn thoát kiếp ăn mày

Giật mình dế gáy chẳng tròn hơi
lang thang tìm giàn hợp xướng
kẽ nức tường xưa hơi tiền lấp kín
lẫy khúc bi hài...
đỏ mắt âm dương!

Chàng trai già trốn ngủ bao đêm
bấm quẻ thi ca
vỡ lẽ quan trường!
lắng nghe tiếng cười “Thượng đế”
chuông chùa điểm sáng
tỉnh hồn lắng nhịp trần ai...

Tóc trở mình nở dạng hoa râm 
mặc vốn đời không nơi bảo hiểm
đốt câu thơ chong tầng khí tiết
ngửa mặt cười rung ngõ ngách ba thì.

                                           LT

 

Hôn lễ trần ai

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in góp ý (12)   

 

Qua miền di cảo say hương
Đêm từng đêm ngẫm khôn lường ý xưa
Trắng tay ký nhận giao mùa
Con bồ câu trắng cũng vừa biết bay

Ơn em một bát nước đầy...
Gom từng con chữ về xây bóng mùa
Ừ thì trái ngọt vườn chua
Lạ chi âm ngữ lời bùa trí nhân

Đành thôi ngọng nghịu ý trần
Lấy đâu ra trái mà cân với đời!
Em gom hết ngụ ngôn rồi
Tôi về bắt nhịp hát lời tình riêng

Khóc cười giữa cuộc không niêm
Trăng khao mấy bận gió tìm ghi âm
Tay không hứng nợ đôi lần
Sắc màu lẫn lộn vào trong nỗi niềm...

Nhìn tôi - tôi thấy rõ em
Cúi đầu mật niệm bên thềm dại khôn
Ngu ngơ để biết mình còn
Mà nghe tang hải hợp hôn dịêu kỳ!

                               La Trung

 

Chút nầy

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in góp ý (12)   

 

Trở mình chạm phải mắt khuya
Biết ai cùng thức sẻ chia chén này
Men lòng ngấm giữa cơn say...
Đành gom hương nhớ mà gầy trang thơ

Nâng tình cạn chén ngu ngơ
Mặc người vầy cuộc cậy nhờ tuổi tên
Thôi thì nhớ nhớ quên quên
Lành trong kẽ sống nổi nênh mấy mùa

Thương ai chạm cảnh đời thừa
Đặt lên giấy trắng cho vừa rưng rưng...
Ừ thì hai kẻ người dưng
Mà sao lòng cứ vọng từng ngõ quê!

Ai xui gió lật câu thề
Mà nghe đầu bút cơn mê tỉnh dần
Khi tình treo giữa đồng cân
Lấy đâu mệnh giá mà lần cuộc vui?!

Câu thơ thắp giữa cuộc người
Tìm đâu ra kẻ khóc cười vì yêu
Con tim có vỗ nhịp Kiều
Thì lòng mới biết nâng niu chút nầy...

                                           LT

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in góp ý (1)   

 

             Có dòng sông lặng lẽ
             Mang phù sa xuống đồng
             Mặc cho lòng nhân thế
             Trách - Lũ tràn mênh mông...

             Có cây cỏ biết xanh
             Che những ngày nắng hạn
             Sắc hương còn ngậm đắng
             Qua mấy mùa bão giông!

             Có sự thật tê lòng...
             Lang thang đầu ngõ phố
             Tiếng đàn chưa tròn nợ
             Biến tấu nhịp hồi sinh

             Có khúc hát hiện hình
             Quẩn quanh mùa sám hối
             Cỏ cây thương đồng nội
             Trải lòng xanh quê hương!

             Có ngọn gió âm thầm
             Tìm về nơi thường trú
             Bay qua miền rỗng rỗng
             Biết mình đã có không.

                                     LT

Vỗ giấc anh hùng

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   




Thắp nén hương
tôi vái giữa rừng bia mộ
nghe đại ngàn vọng lại nỗi riêng,chung
gió mơn man vỗ giấc anh hùng
hương khói tỏa thơm bờ quá khứ...

Là người trong cuộc
tôi say tình đồng chí
đứng lặng bên hàng bia liệt sĩ
lòng thẩn thờ thấy chữ vô danh!

Ngần ấy năm anh nằm lại ven rừng
đời trăn trở
người cùng thời đôi khi ngủ mớ
giật mình
nhớ buổi vong thân...

Vầng trăng xưa vẫn lấp lánh thượng nguồn
đi
về
lặng lẽ...
mở lòng che cả bóng đêm!

Nắng chiều rơi
vỡ tràn lên mộ sứ
từng ánh sao lung linh huyền ảo
bia đá trần nhắn gởi điều chi...

Tôi khấn thầm với quê hương
và hồn thiêng sông núi
còn đó những đồng đội
lao đao...
tạm trú giữa quê mình!


*Bài nầy tuy cũ nhưng tính thời sự vẫn còn giá trị.

Cùng sĩ tử trăm miền...

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   

                    Cảm xúc trước cổng trường ĐH

 

Vào đi con
cùng sĩ tử trăm miền...
cánh cửa năm hai nghìn mở toang chờ đợi
gió giao mùa phơi phới buồng tim
ta bị người đô hộ ngàn năm
và trăm năm nô lệ lầm than
vẫn đứng vững trên sàn đài chinh chiến

Cha ông ta vào trận Điện Biên
hạ nốc ao Đờ Cát
khúc khải hoàn hát chưa trọn buồng hơi
lại lên đường xẻ dọc Trường Sơn
nâng chiến thắng bảy lăm ngang tầm thế kỷ!

Vào đi con
không là mộng mị
chí Tiên Rồng hun đúc đã nghìn năm
cúi đầu bên nấm mộ vô danh
mà nhớ quê hương một thời khốn khó
thương cha ông mình một thuở đong đưa
ngẫng đầu lên với quá khứ tự hào
để tồn tại trong thời mở cửa...

Không còn chọn lựa
hãy nhận lấy quang vinh
nối tiếp cuộc hành trình với niềm tin trí não
cùng trăm nghìn sĩ tử
vào mùa thi dự cuộc so tài
gương tổ tiên soi bờ năm tháng
giúp con học cách làm người!

                             (Mùa thi ĐH 1999)
                                       La Trung

LÁ DỖ

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in góp ý (3)   


                Tặng L Th


Cái đêm lá dỗ ngàn dâu
Bờ thiên lương bỗng rực màu tri âm
Chợt thương mấy độ thân tằm
Nhả tơ vàng ủ hạt mầm nguyên sơ

Cái đêm lá dỗ đôi bờ
Ai đem thi phú ra hơ phận người
Mà nghe "tiếng ếch" bên đời
Vọng vào cát bụi cái lời thiên thâu

Cái đêm lá dỗ kinh cầu
Sắc màu tỉnh giấc cúi đầu chào câm
Ngẩn ngơ trước nụ duyên thầm
Lời yêu cõi trược lỗi lầm thâm căn...

Cái đêm lá dỗ niềm trăng
Lạ gì giọng điệu ăn năn cõi người
Sáng soi cuối đất cùng trời
Một mình lơ lửng giữa vời vợi xa

Cái đêm lá dỗ ta bà
Mở lòng nghe tiếng khóc và cười đau
Giật mình nhìn trước thấy sau
Thôi thì mấy chuyện đồng thau ấy mà!

Cái đêm lá dỗ chính ta
Ngày sinh lạc mất hiểu ra sự tình
Ôm câu lục bát đăng trình...
Qua cơn hỉ nộ biết mình là ai.

                             LT

Nghìn đêm đối mặt CHƯNG TÌNH

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in góp ý (3)   



      Thưa các bạn: Vừa qua La Trung có nhận được bài cảm nhận của anh Nguyễn Tấn Thái về tập thơ KÝ NHẬN GIAO MÙA và bài CHƯNG TÌNH . La Trung xin phép được đưa lên trang thơ bạn bè như lời cám ơn với chân thành cùng anh. Mong các bạn rộng lòng nếu chưa đồng cảm!
                            *************************

                   Nghìn đêm đối mặt
                                        CHƯNG TÌNH

     Qua dòng luân chuyển thời gian... Lãng đãng miền sương khói thơ ca, tôi yêu mến nhận diện chân dung bao con người làm thơ, yêu thơ ca và...điên vì thơ.
      Ngà ngà say niềm vui của một ngày vàng rực nắng xuân, bước chân loạn thả nhẹ về miền Thuận An, Đông Phú huyện Quế Sơn, nhìn dáng quê qua lởn vởn mây chiều, thấy đàn bướm sắc màu vẫy nhau trong vườn xanh râm bóng, bao dáng mỹ miều, ngang bướng khuấy động tâm can.
     Tôi chợt thấy đời còn ưu ái với bao con người, thể tất với bao lỗi lầm, sai sót, khoan dung với bao ngược đãi, tị hiềm... Trong mẫn cảm hương vị ấm êm của đất trời, là đà của mây gió miền Thuận An, tôi đọc, ngẫm nghĩ về thơ ca của bao thân hữu, thi hữu... Mỗi người - một giọng điệu, mỗi sáng tác – một khắc khoải, trăn trở...
      Tất cả tạo nên giàn hợp xướng đa thanh, đa sắc và cũng lắm trắc ẩn, đa đoan.

      KÝ NHẬN GIAO MÙA là tiếng lòng thổn thức đau đáu của nhà thơ La Trung về nhân thế mang mang, ngổn ngang những số phận nổi chìm, đớn đau của kiếp người trầm luân, khổ ải.
      Nhà thơ Lê Bá Duy đã nói: “Đến với thơ, trước hết là cái tình, là cái tâm, là tấm lòng khao khát yêu thương và giãi bày, mong tìm sự đồng cảm, tri âm”. Vâng ,nếu không có sự sẻ chia, đồng điệu, làm sao có những thi hữu từ mọi miền đất nước tìm về Hội An, Đà Nẵng, Điện Bàn, Duy Xuyên, Thăng Bình, Quế Sơn... giao lưu kết nối duyên thơ nhạc. Tuyệt diệu hơn nữa, từ những chuyến đi bất chợt ấy, cảm hứng – thi tứ La Trung thăng hoa Giấu lời trong cuộc nắng mưa. Ru tình lận đận giữa mùa nhớ quên. Giữa lãng đãng sương khói quê nhà, giữa bộn bề mưa nắng trần ai  anh đã nặng lòng, nặng nợ tình yêu:

                        Ngày em sắc màu vô tội
                       
Hương trinh tỏa ngát bên đời
                       
Tôi say giữa mùa duyên nợ
                        
Đâu ngờ trượt dốc tình trôi...

       
Khởi thủy tình yêu bao giờ cũng đẹp, bao giờ cũng nên thơ nhưng ít khi tương phùng, trọn vẹn trăm năm. Hữu hạn đời người muốn níu kéo vô hạn thời gian là một thách đố nghiệt ngã. Thế mà nhà thơ La Trung vẫn cứ thích cài đặt trong hồn thơ mình niềm tin yêu chân thật Hoa yêu nở mùa chân thật. Tôi quỳ hứng giọt sương rơi... Hình ảnh một con chiên thành kính hiến mình giữa thánh đường Tình yêu thật nông nổi, đáng yêu. Người bạn thơ La Trung cứ chập chờn, ẩn chìm giữa đèn lồng phố cổ Hội An, giữa rêu phong mờ ảo Mỹ Sơn, giữa hư thực, nổi trôi trong ký ức bạn hữu, thâm tình.
     Tôi yêu từng chữ, từng nghĩa của anh qua đêm trắng khắc khoải bởi một GÓT QUÊ lận đận,thấm đẫm tình người.

                          Ai vừa chạm bậc tri âm
               
Nghe như có tiếng vọng thầm bên tai
                         
Giật mình đứng giữa trần ai...

       
Nếu Nguyễn Kim sơn - tác giả TÓC RỐI- từng than vãn, đăm chiêu“Tình em mỏng mảnh như sương, Phả qua hoang đảo...gọi tương tư chiều” thì La Trung lại khiến tôi suy nghĩ bởi sự sâu lắng.

                          Bờ khuya nghìn đêm đối mặt
                          
Ấm nồng chỉ một màu trông
                         
Tình em neo bờ ký ức
                         
Mà trơn trợt mấy ngõ lòng

       
Sử dụng danh từ “bờ” trong đoạn thơ là một dụng ý nghệ thuật tinh tế của người viết. Chính danh từ “bờ” đã biến những gì trừu tượng, không rõ hình nét (Khuya,ký ức) trở nên cụ thể hơn, có dáng nét hơn.
     Tương tự như thế, trong khổ thơ thứ năm của CHƯNG TÌNH , người con của đất Điện Bàn Quảng Nam chân thực thổ lộ “Chưng tình đã không chín tới. Thì đâu dám trách.Vô cùng!” Trân trọng đối với con người, đối với quê xứ, tự nguyện đem chưng cất để gạn tìm được độ chín như mong ước vẫn là điều tốt đẹp, đáng mến trọng.
     Đồng cảm, day dứt với những rủi may, số phận. Nhà thơ Nguyễn Cường – một thầy giáo vùng đất núi Đông Giang - Quảng Nam, thầm lặng gieo tình qua câu chữ Em xa vắng nắng gầy mái lá. Rưng rưng chiều không vơi bớt nhớ thương”

     
Khi nghĩ về thơ, cảm nhận về loại hình nghệ thuật tinh tế, vi diệu này, nhiều khi tôi tự hỏi “Tại sao những thi nhân lại tự hành hạ thể xác, tinh thần đến mỏi mệt, rã rời như thế. Có họa là...điên.” Vậy mà đã có hàng nghìn kẻ điên dại đáng yêu như thế, từ xa xưa đến thời nay: Lý Bạch đến Đỗ Phủ, Hàn Mặc Tử đến Đinh Hùng, Bùi Giáng đến Phạm Công Thiện...và nay, còn nhiều nữa.
      Trong cuộc thế Ngày càng trở nên quá lạnh và con người ngày càng ít cô đơn... Như một tất yếu khách quan, khi cô đơn ta mới tìm nhauMượn trải nghiệm cô đơn của Từ Linh Nguyên trong lời bạt tác phẩm KÝ NHẬN GIAO MÙA, tôi – với trạng thái cô độc, chiếc bóng – thường tìm gặp các thi hữu, thấy ở họ sự đồng cảm, sang sẻ về thế thái nhân tình, về mất mát lẫn hạnh ngộ, tin yêu. 
        Nhà thơ H.Man cũng hữu lý, thấu tình khi đưa ra suy gẫm về thơ La Trung Tôi gọi những sự trở trăn và bức bối ấy là hiệu ứng của tâm hồn với những khát khao hướng vọng về cái đẹp khi chạm đáy đời thường” .Vâng hiệu ứng tâm hồn của La Trung đã bắt nhịp kịp thời với chất liệu ngôn từ nghệ thuật. Tác giả KÝ NHẬN GIAO MÙA tinh tế sàng lọc, nhận diện:

                                    Nhìn hoa bồng bềnh trên sóng
                                   
Và em hẫng bước bên đời
                                   
Tôi về tu trong cõi mộng
                                   
Chay lòng mặn ủ duyên. Trôi...

       
Sự liên tưởng giữa hình ảnh “hoa bồng bềnh trên sóng” và bóng dáng người em “hẫng bước bên đời” là một hiện tượng hợp lý, thú vị. Bóng dáng thân yêu Em ngày nào có thể nhạt mờ dần sau những va đụng, đắng cay, tê điếng. Thế nhưng kỷ niệm của thanh nhã hương trinh, của bờ mi lấp lánh, sự dằn vặt, đày ải của tình yêu khiến hồn thi nhân mãi lưu viễn, quằn quại và nguyện chay lòng mặn ủ duyên xưa.

       Đọc thơ, văn của tao nhân mặc khách khắp mọi miền là một niềm vui, niềm hạnh phúc. Được gặp những CON NGƯỜI KHÔNG BÌNH THƯỜNG ấy, cùng luận bàn, ký thác nỗi niềm lại là một thức ngộ, diễm phúc.
       Và tôi đã gặp những CON NGƯỜI KHÔNG BÌNH THƯỜNG  ấy khắp dải đất miền Trung. Trên rẻo cao heo hút,trong huyên náo của phố bụi đô thành, nơi duyên hải ầm ào sóng vỗ... Dấu ấn khó phai mờ  vẫn là KÝ NHẬN GIAO MÙA của La Trung và một CHƯNG TÌNH rát bỏng tình yêu thủy chung, thi vị.


                                                                      Thuận An Quế Sơn 4/2011
                                                                                 Nguyễn Tấn Thái

Điệu ơn!

Chùm thơ 02 Trackbacks (0) Bản in góp ý (2)   

                       
                            Kính tặng:
                             Lực Lượng Đặc Công Biệt Động Thành
                                                
Quảng Nam  Đà Nẵng

Nhớ ngày ba mươi tháng tư (*)
Ta về gặp lại nhau từ nỗi vui...
Bổng nhiên rớt giọt ngậm ngùi
Xác thân đồng đội còn trôi nổi chìm!

Vẫn còn có những trái tim
Biết rưng cảm với nỗi niềm quê hương
Xúm nhau thắp nén hương lòng
Giổ hồn tử sĩ nằm không có mồ...

Chiến tranh chừng đã xa mờ
Ai sống khổ ai vờ nhớ nhung
Phải đâu xa cách nghìn trùng
Mà mong gặp lại để cùng chia đôi!

Hương trầm khấn cả muôn nơi...
Ơn người chiến sĩ thân phơi trận tiền
Bao năm nằm lại bưng biền
Hiển linh nên chẳng làm phiền nước non

Gió còn lộng Ngũ Hành Sơn
Động sâu còn ấm lối mòn quân đi
Nhớ đêm xuất kích thầm thì...
Bắt tay nghoảnh mặt trước khi rời hầm!

Ba mươi tháng tư mãi còn
Mà câu chuyện cũ chưa tròn lời ghi
Chuông lòng đỗ giọng sử thi...
Mở câu lục bát tụng trì điệu ơn!

                                   LT

(*) 30/4/1975 ngày giải phóng hoàn toàn Miền Nam Việt Nam
              

Design by JuliettaRose Studio.
Powered by Vnweblogs.